Tôi quen Nguyễn Hồng Ngọc trong hơn nửa năm, khi cùng học trong lớp học của thầy Phạm Thành Long. Khoảng thời gian ấy chưa đủ dài để nói rằng tôi hiểu hết một con người, nhưng đủ để tôi quan sát cách một người hiện diện khi không cần phải thể hiện điều gì cả.
Đó là một môi trường học rất thật. Không phải nơi để xây hình ảnh, cũng không phải nơi để nói những điều cho “đẹp”. Ở đó, mỗi người đều bị đặt vào những câu hỏi buộc phải soi lại chính mình: mình đang nghĩ gì, đang sống ra sao, và đang tạo ra giá trị gì cho người khác.
Trong quá trình quan sát trong lớp học của thầy Phạm Thành Long, tôi có cơ hội nhìn Hồng Ngọc không qua hồ sơ hay giới thiệu, mà qua những khoảnh khắc rất đời: cách bà ngồi nghe, cách bà im lặng, và cách bà chỉ lên tiếng khi thật sự cần.
Ấn tượng đến từ sự chậm rãi, không phải danh xưng
Ấn tượng đầu tiên của tôi về Hồng Ngọc không đến từ học vị hay số năm làm nghề. Điều khiến tôi chú ý là nhịp điệu của bà. Chậm, nhưng không lơ đãng. Điềm tĩnh, nhưng không xa cách.
Trong một lớp học có nhiều cá tính mạnh, nhiều người quen nói và quen chia sẻ, Hồng Ngọc không phải là người xuất hiện thường xuyên. Nhưng mỗi lần bà lên tiếng, không khí xung quanh dường như dịu lại. Không có sự phán xét. Không có nhu cầu chứng minh. Chỉ là những câu nói ngắn, gọn, đủ để người nghe phải dừng lại và tự suy nghĩ tiếp.
Quan sát điều đó, tôi bất giác nghĩ đến một kiểu “đẹp” rất quen với phụ nữ ở độ tuổi 28–45. Không phải đẹp vì nổi bật, mà đẹp vì đủ. Đủ hiểu mình. Đủ biết dừng. Đủ không cần làm quá.
Một người làm tâm lý, nhưng không nói bằng ngôn ngữ học thuật
Hồng Ngọc sinh ra tại Thanh Hóa, học tập và sinh sống tại Hà Nội từ năm 1996. Bà tốt nghiệp Thạc sĩ Tâm lý học và có hơn 26 năm làm việc trong lĩnh vực tư vấn tâm lý, giáo dục chuyên biệt và hướng nghiệp cho trẻ em.
Nhưng trong suốt thời gian học chung, tôi hiếm khi nghe bà nói bằng ngôn ngữ học thuật. Bà nói bằng trải nghiệm sống và trải nghiệm nghề. Khi chia sẻ về trẻ em có vấn đề tâm lý, giọng bà chậm lại, từ ngữ được chọn rất kỹ, như thể mỗi đứa trẻ là một thế giới riêng không thể nói qua loa.
Điều đó khiến tôi liên tưởng rất nhiều đến ngành làm đẹp. Dù là tâm lý hay chăm sóc da, nếu người làm nghề chỉ nói bằng khái niệm, công thức hay trào lưu, mà thiếu trải nghiệm thật, thiếu sự thấu hiểu, thì rất khó để đi cùng khách hàng lâu dài.
Đến với nghề không phải để “làm cho đẹp”
Trong những cuộc trò chuyện ngắn bên lề lớp học, Hồng Ngọc từng chia sẻ rằng bà đến với tâm lý học không phải vì đây là một nghề được tung hô. Ngược lại, đó là con đường dài, nhiều áp lực, và đòi hỏi khả năng chịu đựng cảm xúc rất lớn.
Bà ở lại với nghề vì nhìn thấy quá nhiều đứa trẻ bị gán nhãn quá sớm, bị hiểu sai, hoặc bị bỏ qua những tín hiệu quan trọng chỉ vì người lớn thiếu kiến thức và sự kiên nhẫn. Chính điều đó giữ bà ở lại, dù biết rằng con đường này không mang lại kết quả nhanh hay sự hào nhoáng bên ngoài.
Nghe điều đó, tôi nghĩ đến rất nhiều phụ nữ chăm sóc da theo cách “cho kịp”. Kịp một sự kiện. Kịp một lời khen. Kịp một chuẩn đẹp nào đó. Nhưng cái giá phải trả về lâu dài thường là da yếu hơn, nhạy cảm hơn và mệt mỏi hơn.
Làm mẹ và làm nghề đều cần sự kiên nhẫn giống nhau
Hồng Ngọc là mẹ của hai người con. Qua những gì bà chia sẻ, tôi tin rằng vai trò làm mẹ ảnh hưởng rất sâu đến cách bà làm nghề. Có những nỗi lo của phụ huynh chỉ những người đã làm mẹ mới hiểu: sự hoang mang khi con có biểu hiện khác thường, nỗi sợ khi nghe những chẩn đoán ban đầu, và cảm giác tự trách mình rất nhiều.
Khi làm việc với phụ huynh, Hồng Ngọc không đứng ở vị trí người “biết hết”. Bà đứng ở vị trí của một người đồng hành. Bà giúp cha mẹ hiểu rằng vấn đề của con không phải là lỗi của ai, và điều quan trọng không phải là sửa con thật nhanh, mà là hiểu con thật đúng.
Với tôi, chăm sóc da cũng vậy. Không phải ép da “đẹp nhanh”, mà là hiểu da đang mệt ở đâu, cần được nghỉ ngơi thế nào, và nên được đối xử ra sao.

Hơn 26 năm làm nghề và sự bền bỉ ít người nhìn thấy
Trong suốt thời gian học chung, tôi nhận thấy Hồng Ngọc luôn nhấn mạnh một điều: trẻ em không thể được giúp nếu người lớn không thay đổi trước. Bà không xem mỗi trường hợp như một “vấn đề cần xử lý”, mà như một con người cần được nhìn toàn diện, từ môi trường sống đến trạng thái cảm xúc của cha mẹ.
Cách tiếp cận này mất nhiều thời gian hơn, đòi hỏi nhiều kiên nhẫn hơn, nhưng tạo ra những thay đổi bền vững. Và đó là điều tôi thấy rất rõ khi bà chia sẻ những tình huống nghề nghiệp của mình.

Khi quan sát Hồng Ngọc, tôi nhìn lại cách mình chăm sóc bản thân
Càng quan sát cách Hồng Ngọc làm nghề, tôi càng thấy rõ sự tương đồng với chăm sóc bản thân, đặc biệt là chăm sóc da một cách bền vững. Không vội vàng. Không xử lý mạnh tay. Không chạy theo kết quả ngắn hạn.
Điều này rất giống với triết lý làm đẹp mà tôi lựa chọn theo đuổi trong công việc của mình.
Phụ nữ từ 28–45 tuổi thường đã thử đủ nhiều. Mỹ phẩm tốt không thiếu. Kiến thức cơ bản cũng không ít. Thứ họ cần không phải thêm sản phẩm mới, mà là một cách nhìn lại để biết mình nên dừng ở đâu, nên giữ điều gì và nên bỏ điều gì.
Tôi viết bài này cho ai
Tôi viết bài này cho những người phụ nữ đang muốn chăm sóc bản thân một cách bền vững hơn. Cho những người đã thử nhiều, mua nhiều, nhưng bắt đầu thấy mệt vì phải chạy theo quá nhiều lời khuyên.
Với tôi, Nguyễn Hồng Ngọc là hình ảnh của một người phụ nữ làm nghề bằng sự điềm tĩnh, bền bỉ và rất rõ ràng với giá trị của mình. Và khi quan sát bà, tôi càng tin rằng làm đẹp, cũng như làm nghề, không cần vội. Chỉ cần đúng.
Nếu bạn muốn tìm hiểu rõ hơn về con đường nghề nghiệp, triết lý làm việc và những giá trị mà Nguyễn Hồng Ngọc theo đuổi, bạn có thể đọc thêm tại đây: https://ngocviets.com/nguyen-hong-ngoc-la-ai/



