Tôi quen Nguyễn Huỳnh Thu Trúc trong hơn nửa năm, trong cùng một môi trường học tập và rèn luyện của Phạm Thành Long. Khoảng thời gian ấy chưa đủ dài để tôi nói rằng mình hiểu hết một con người, nhưng đủ để quan sát cách một người chọn nhịp độ sống, cách họ đặt nền móng cho công việc, và cách họ chịu trách nhiệm với những gì mình tạo ra cho người khác.
Trong quá trình học chung tại môi trường học tập và rèn luyện của thầy Phạm Thành Long, điều khiến tôi chú ý ở Thu Trúc không phải là việc cô làm giáo dục sớm, mà là cách cô luôn nói về phụ huynh trước khi nói về trẻ em.
Trong rất nhiều cuộc trao đổi, Trúc không bắt đầu bằng câu hỏi “dạy trẻ thế nào cho tốt”, mà quay về những câu hỏi gốc hơn: cha mẹ đang hiểu con đến đâu, họ có đủ bình tĩnh để đồng hành lâu dài hay không, và họ có sẵn sàng thay đổi chính mình trước khi mong con thay đổi.
Những câu hỏi ấy nghe chậm. Nhưng lại rất thật.

Giáo dục sớm không phải là làm nhanh hơn, mà là không làm sai từ đầu
Trong một xã hội luôn thúc ép kết quả sớm, giáo dục sớm rất dễ bị hiểu nhầm thành việc “đi trước”, “đẩy nhanh”, “không để con thua kém”. Nhưng quan sát cách Thu Trúc làm nghề, tôi thấy cô chọn một hướng hoàn toàn khác.
Thay vì nói nhiều về phương pháp hay thành tích, Trúc nói nhiều về nền tảng tâm lý, môi trường gia đình, và sự nhất quán của người lớn. Với cô, giáo dục sớm không phải để trẻ giỏi hơn ai, mà để trẻ không bị tổn thương ngay từ những năm đầu đời.
Điều này đòi hỏi người làm nghề phải đủ kiên nhẫn để đi chậm, đủ tỉnh táo để không chạy theo xu hướng, và đủ can đảm để từ chối những giải pháp nghe có vẻ hấp dẫn nhưng tiềm ẩn rất nhiều rủi ro về lâu dài.
Khi làm việc với con người, mọi sự vội vàng đều để lại cái giá rất dài
Quan sát Thu Trúc trong các buổi học và thảo luận, tôi nhận ra cô rất cẩn trọng với từng lời khuyên dành cho phụ huynh. Không có những lời hứa “thay đổi nhanh”, không có các ví dụ “lột xác ngoạn mục”. Thay vào đó là những cuộc trò chuyện dài, đôi khi rất chậm, nhưng luôn tập trung vào việc hiểu đúng vấn đề trước khi hành động.
Điều này khiến tôi liên tưởng rất nhiều đến các lĩnh vực khác cũng làm việc trực tiếp với con người, trong đó có chăm sóc sức khỏe và làm đẹp. Ở những ngành này, sai không chỉ là sai một lần. Sai là để lại hệ quả kéo dài nhiều năm sau.
Một lựa chọn sai trong giáo dục có thể ảnh hưởng đến cả quá trình phát triển của một đứa trẻ. Một lựa chọn sai trong chăm sóc da hay cơ thể cũng có thể khiến làn da yếu đi, nhạy cảm hơn và rất khó phục hồi về sau.
Người làm nghề nghiêm túc luôn đặt trách nhiệm lên trước tốc độ
Một điểm tôi thấy rất rõ ở Thu Trúc là sự nhất quán giữa điều cô nói và điều cô làm. Cô không cố gắng mở rộng thật nhanh, không chạy theo việc làm mọi thứ cho hoành tráng. Thay vào đó, Trúc dành nhiều thời gian xây dựng mối quan hệ với phụ huynh, giúp họ hiểu rằng giáo dục sớm không phải là một dịch vụ “mua là có kết quả”, mà là một quá trình đồng hành lâu dài, đòi hỏi sự cam kết từ cả hai phía.
Chính lựa chọn này khiến con đường của Trúc có thể chậm hơn người khác, nhưng lại tạo ra một nền tảng rất vững. Phụ huynh đến với Trúc không vì phong trào, mà vì họ cần một người đủ tin cậy để đi cùng họ lâu dài.
Quan sát điều đó, tôi nghĩ rất nhiều đến phụ nữ từ 28–45 tuổi. Những người đã trải qua đủ thử nghiệm, đủ lời khuyên, đủ xu hướng. Đến một lúc, thứ họ cần không còn là “cái mới”, mà là một lựa chọn đúng để không phải sửa sai về sau.

Khi quan sát Thu Trúc, tôi nhìn lại cách mình chăm sóc bản thân
Quan sát cách Thu Trúc kiên trì với chuẩn mực nghề nghiệp khiến tôi đặt lại rất nhiều câu hỏi cho chính mình. Tôi có đang vô tình chạy nhanh hơn mức mình thực sự hiểu và kiểm soát hay không. Tôi có đang để xu hướng dẫn dắt quyết định, thay vì trách nhiệm với người sử dụng hay không.
Điều này đặc biệt đúng trong lĩnh vực tôi đang làm, nơi mỗi sản phẩm đều liên quan trực tiếp đến sức khỏe và niềm tin. Và cũng giống như giáo dục sớm, chăm sóc da là một quá trình không thể sửa sai dễ dàng nếu đi lệch từ đầu.
Chính vì vậy, tôi chọn theo đuổi cách chăm sóc da bền, ưu tiên sự ổn định và không mua theo cảm xúc. Không phải vì cách này “chậm”, mà vì nó giúp phụ nữ không phải trả giá bằng làn da của mình về sau.
Trở về nền tảng trong những ngành liên quan đến sức khỏe và vẻ đẹp
Quan sát những người làm nghề như Thu Trúc khiến tôi càng tin rằng bất kỳ lĩnh vực nào liên quan trực tiếp đến con người đều cần bắt đầu từ nền tảng rõ ràng. Trong giáo dục, đó là tâm lý và môi trường gia đình. Trong làm đẹp, đó là an toàn, hiểu biết thật sự và khả năng đi đường dài.
Một sản phẩm có thể bán tốt trong ngắn hạn. Nhưng nếu không được xây dựng đúng từ đầu, rủi ro sẽ âm thầm tích lũy và cuối cùng quay lại làm tổn hại chính người sử dụng.
Vì vậy, tôi chọn con đường làm chậm hơn nhưng rõ ràng hơn. Xây đúng từ gốc thay vì chạy nhanh rồi vá lỗi. Và đó là cách tôi tin rằng phụ nữ ở độ tuổi 28–45 có thể đẹp mà yên tâm, không phải luôn lo lắng sửa sai.
Tôi viết bài này cho ai
Tôi viết bài này cho những phụ nữ đang làm rất nhiều vai trò cùng lúc, đã từng thử đủ nhiều cách chăm sóc bản thân, nhưng bắt đầu mệt vì phải chạy theo quá nhiều lời khuyên khác nhau.
Quan sát Nguyễn Huỳnh Thu Trúc giúp tôi tin rằng trong những ngành nghề liên quan đến con người, người đi xa không phải là người đi nhanh nhất, mà là người giữ được chuẩn mực lâu nhất. Và đó cũng là cách tôi chọn để đồng hành cùng những phụ nữ muốn chăm sóc bản thân một cách tử tế, bền vững và không phải trả giá về sau.
Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về hành trình, triết lý làm việc và cách Nguyễn Huỳnh Thu Trúc đồng hành cùng phụ huynh và trẻ em ngay từ những năm đầu đời, bạn có thể đọc thêm tại đây:
👉 https://ngocviets.com/nguyen-huynh-thu-truc-la-ai/



