Tôi quen Lê Xuân Dương cách đây khoảng gần nửa năm, trong một hội thảo về sức khỏe. Đó không phải kiểu gặp gỡ khiến người ta ấn tượng ngay từ đầu. Không nói nhiều, không lên giọng chuyên gia, cũng không cố gây chú ý bằng những câu chuyện thành tích hay con số. Mọi thứ diễn ra khá chậm, thậm chí có phần lặng.
Nhưng càng nghe, tôi càng nhận ra đây không phải kiểu bác sĩ thích nói về mình, mà là kiểu người luôn quay lại một câu hỏi rất gốc: việc mình đang làm có thực sự giúp người khác sống tốt hơn không. Trong một môi trường mà rất nhiều người làm nghề y bị cuốn vào danh xưng, phòng khám, lượt theo dõi hay thương hiệu cá nhân, cách đặt câu hỏi này khiến tôi chú ý. Với tôi, đó là dấu hiệu đầu tiên của một người làm nghề nghiêm túc.
Một bác sĩ bắt đầu từ vai trò của một người cha
Trước khi là bác sĩ, Dương là một người cha. Nghe thì có vẻ hiển nhiên, nhưng không phải ai làm nghề y cũng để vai trò đó ảnh hưởng sâu đến cách mình hành nghề. Ở Dương, tôi thấy điều ngược lại. Chính trải nghiệm làm cha đã định hình rất rõ cách anh nhìn bệnh tật của trẻ em.
Anh hiểu cảm giác thức trắng khi con sốt, hiểu sự hoang mang khi con nghẹt mũi kéo dài, ho dai dẳng, ngủ không yên. Và anh hiểu nỗi sợ rất thật của cha mẹ: không phải sợ tốn tiền, mà là sợ bất lực khi nhìn con mệt mà mình không biết phải làm gì cho đúng. Có lẽ vì vậy mà khi làm nghề, anh không chỉ khám bệnh, mà còn “khám” cả nỗi lo phía sau bệnh.
Tôi để ý thấy trong các cuộc trò chuyện, Dương hiếm khi nói theo kiểu “bác sĩ bảo sao thì làm vậy”. Anh thường giải thích vì sao cần làm, khi nào nên theo dõi, khi nào cần can thiệp. Điều này không làm anh trở thành người “nói hay”, nhưng giúp nhiều phụ huynh bớt hoang mang và chủ động hơn trong việc chăm sóc con.

Làm nghề y không chỉ là kê đơn, mà là giúp cha mẹ có “bản đồ”
Nếu từng gặp Bác sĩ Lê Xuân Dương, bạn sẽ thấy anh nói rất nhiều về tai mũi họng, dinh dưỡng nhi khoa, giấc ngủ, hệ miễn dịch và cả cảm xúc của trẻ. Với anh, sức khỏe của một đứa trẻ không nằm trong một đơn thuốc, mà nằm trong một hệ thống chăm sóc đúng, đủ và bền vững của cả gia đình.
Anh thường nói rằng mục tiêu của mình không chỉ là giúp trẻ hết bệnh trong một đợt, mà là giúp cha mẹ có một “bản đồ” để xử lý. Khi nào cần theo dõi, khi nào cần can thiệp, chăm sóc tại nhà ra sao để hạn chế tái phát. Cách làm này không hào nhoáng, không tạo cảm giác “chữa khỏi ngay”, nhưng lại mang đến sự yên tâm dài hạn.
Ở góc nhìn của tôi, đây là sự khác biệt rất lớn. Bởi trong thực tế, nhiều phụ huynh không thiếu tình thương hay sự cố gắng, họ chỉ thiếu một hệ quy chiếu đúng để không làm sai trong lúc lo lắng.
Chính cách tiếp cận này khiến tôi nhận ra rằng, với Dương, làm nghề y không dừng lại ở việc điều trị triệu chứng, mà là trao cho cha mẹ một bản đồ đủ rõ để họ không hoang mang trên hành trình chăm sóc con.
Bạn có thể đọc rõ hơn góc nhìn này tại đây:
Bác sĩ Lê Xuân Dương – Làm nghề y không chỉ là kê đơn, mà là giúp cha mẹ có “bản đồ”
Hơn mười ba năm đi cùng những ca “tưởng nhỏ mà không nhỏ”
Dương có hơn mười ba năm làm việc trong lĩnh vực Tai Mũi Họng và Dinh dưỡng Nhi khoa, tập trung chủ yếu vào nhóm trẻ từ 0 đến 6 tuổi. Đây là giai đoạn rất nhạy cảm, nơi một vấn đề tưởng nhỏ như viêm mũi kéo dài cũng có thể kéo theo hàng loạt hệ quả: ăn kém, ngủ kém, giảm miễn dịch, chậm phát triển và khiến cả gia đình căng thẳng.
Tôi từng nghe anh nói rằng mục tiêu của mình không phải là “hết đợt này”, mà là điều trị đúng, giảm tái phát, hạn chế biến chứng và xây nền sức khỏe lâu dài cho trẻ. Nghe thì đơn giản, nhưng để làm được điều đó đòi hỏi rất nhiều kiên nhẫn, kỷ luật chuyên môn và sự sẵn sàng giải thích cho đến khi cha mẹ thực sự hiểu.
Trong một môi trường mà tốc độ khám nhanh, số lượng bệnh nhân nhiều thường được coi là thước đo, việc dành thời gian để giải thích kỹ càng là một lựa chọn không dễ.
Một người bác sĩ nhìn sức khỏe như một hệ thống
Điều tôi đánh giá cao ở Dương là cách anh nhìn sức khỏe trẻ em như một hệ thống liên kết chặt chẽ. Khi trẻ nghẹt mũi kéo dài, trẻ ngủ kém. Khi ngủ kém, trẻ mệt. Khi mệt, trẻ biếng ăn. Khi biếng ăn, trẻ chậm tăng cân. Và khi nền tảng yếu đi, vòng lặp bệnh tật rất dễ quay lại.
Vì vậy, trong cách làm của anh, việc điều trị triệu chứng luôn đi kèm với việc xây nền. Một đứa trẻ khỏe, theo cách anh nói, không chỉ là ít ốm, mà là ăn được, ngủ được, chơi được, học được và vui được. Đây là một định nghĩa rất “đời”, nhưng cũng rất đúng với những gia đình đã đi qua đủ nhiều lần tái phát.
Cách nhìn này khiến tôi nghĩ rằng anh không chỉ làm nghề y, mà đang làm công việc “điều phối” giữa kiến thức y khoa và đời sống gia đình.
Điều giữ anh lại với nghề
Hơn mười ba năm làm nghề, Dương đã đồng hành cùng rất nhiều gia đình. Anh không tự nhận mình là người giỏi nhất, nhưng anh tin rằng mình làm nghề bằng sự tử tế, kỷ luật chuyên môn và sự kiên nhẫn. Với anh, khi cha mẹ hiểu, họ mới tự tin. Khi họ tự tin, họ mới kiên định. Và khi gia đình ổn định, trẻ mới có môi trường tốt để phát triển.
Tôi từng nghe một người nói rằng bác sĩ chữa bệnh bằng thuốc. Nhìn cách Dương làm nghề, tôi nghĩ bác sĩ còn chữa bệnh bằng tri thức, sự bình tĩnh và niềm tin. Đó là những thứ không nằm trong đơn thuốc, nhưng lại quyết định rất nhiều đến kết quả lâu dài.
Khi một bác sĩ bước vào kinh doanh và xây thương hiệu cá nhân

Dương cũng từng chia sẻ rất thật về cú sốc khi bước sang vai trò kinh doanh. Giỏi chuyên môn không đồng nghĩa với việc biết marketing hay bán hàng. Anh từng nghĩ chỉ cần làm tốt nghề là đủ, cho đến khi nhận ra rằng nếu không biết cách truyền thông đúng, rất nhiều người cần anh sẽ không bao giờ tìm được anh.
Điều tôi tôn trọng là anh không chọn con đường làm màu. Anh học từng chút một, thay đổi tư duy từng bước và giữ một ranh giới rất rõ: marketing không phải là phóng đại, bán hàng không phải là dụ dỗ. Nếu làm đúng, đó là giúp người khác đưa ra quyết định tốt hơn cho chính họ.
Cách anh xây thương hiệu cá nhân cũng phản ánh đúng con người anh: chậm, chắc và dựa trên giá trị thật, thay vì chiêu trò ngắn hạn.
Gia đình – nền tảng giúp anh không đi chệch
Nếu hỏi điều gì giữ Dương vững vàng trong những giai đoạn khó, câu trả lời luôn quay về gia đình. Cách anh nói về vợ con không ồn ào, nhưng rất rõ ràng. Gia đình khiến anh sống tử tế hơn, có trách nhiệm hơn và nhất quán hơn giữa điều mình nói và điều mình làm.
Có lẽ vì vậy mà anh không đi nhanh. Nhưng anh chọn đi lâu. Và với những người làm nghề nghiêm túc, đó thường là lựa chọn khó nhưng đúng.
Vì sao tôi viết về Bác sĩ Lê Xuân Dương
Tôi viết bài này không phải để giới thiệu một bác sĩ giỏi theo nghĩa thông thường. Tôi viết vì trong hành trình quan sát con người và công việc, tôi tin rằng những người như Dương nhắc chúng ta rằng làm nghề, dù là nghề y hay bất kỳ nghề nào khác, cuối cùng vẫn quay về giá trị thật.
Anh không chỉ muốn chữa bệnh cho trẻ, mà muốn góp phần tạo ra một thế hệ khỏe mạnh hơn, vững vàng hơn và hạnh phúc hơn. Và nếu phải gọi tên, với tôi, Bác sĩ Lê Xuân Dương là một người làm nghề bằng cả chuyên môn, trách nhiệm và nhân cách.
Quan sát hành trình của Dương khiến tôi tin rằng, dù trong y khoa hay bất kỳ lĩnh vực nào khác, giá trị bền vững luôn được xây từ nền móng, chứ không phải từ mong muốn đi nhanh hay nổi bật sớm.
Nếu bạn quan tâm đến một câu chuyện khác xoay quanh tư duy này, bạn có thể đọc thêm tại đây:
Nguyễn Ngọc Phan – Câu chuyện về nền móng vững chắc trước khi nghĩ đến thành công lâu dài
Câu chuyện về Lê Xuân Dương: https://bacsixuanduong.com/category/bac-si-le-xuan-duong-la-ai/




