Trẻ đẹp đúng khoa học

Bác sĩ Tú và cảm nhận của tôi về một người làm nghề rất chậm

ths. bs. nguyen ngoc tu thanh vien hdkh genolife 02 1024x767

Nội dung trong bài viết

Tôi quen Nguyễn Ngọc Tú chưa lâu. Nếu tính đúng ra, cũng chỉ gần một năm. Khoảng thời gian đó không đủ để gọi là hiểu sâu hay thân thiết, nhưng đủ để tôi nhận ra một điều: đây là kiểu người không thể hiểu nhanh, càng không thể đánh giá chỉ qua vài lần tiếp xúc.

Tôi viết bài này không phải để kể lại hành trình làm nghề của anh một cách đầy đủ. Những thông tin đó đã có ở những bài viết khác. Điều tôi muốn ghi lại ở đây là những quan sát rất nhỏ trong quá trình trò chuyện và làm việc chung, những chi tiết không ồn ào nhưng ở lại trong tôi khá lâu.

img 5421

Ấn tượng ban đầu của tôi không đến từ chuyên môn, mà từ sự dè dặt

Trước khi tiếp xúc, tôi từng nghĩ bác sĩ theo Y học Bào thai sẽ là kiểu người rất tự tin, nói nhanh và ra quyết định dứt khoát. Nhưng bác sĩ Tú không tạo cho tôi cảm giác đó. Anh nói chậm, thường dừng lại trước khi trả lời, và rất hiếm khi đưa ra một kết luận chắc chắn nếu chưa đủ dữ liệu.

Có những câu anh nói khiến người nghe không thấy nhẹ lòng ngay, chẳng hạn như việc thẳng thắn thừa nhận rằng can thiệp thêm có thể mang lại rủi ro nhiều hơn lợi ích. Với tôi, nói ra điều đó khó hơn rất nhiều so với việc khẳng định mình có thể làm được. Chính sự dè dặt ấy khiến tôi bắt đầu để ý, bởi trong nhiều lĩnh vực, người ta thường dễ nói về khả năng của mình hơn là giới hạn của công việc mình đang làm.

Khi trò chuyện với anh, tôi nghe nhiều về rủi ro hơn là kết quả

Trong những lần nói chuyện, tôi hiếm khi nghe bác sĩ Tú kể về thành công. Anh nói nhiều hơn về những điều có thể xảy ra nếu phát hiện muộn, nếu đánh giá sai, hoặc nếu quyết định quá sớm. Cách anh nói không mang tính hù dọa, cũng không nhằm làm người nghe lo lắng, mà giống như một người đã quen sống cùng trách nhiệm và hiểu rất rõ rằng mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó.

Ở góc nhìn của một người ngoài ngành y, tôi cảm nhận được sự cẩn trọng rất thật. Đó không phải là sự thiếu tự tin, mà là kết quả của việc đã chứng kiến đủ nhiều tình huống để biết rằng không có quyết định nào hoàn toàn an toàn.

Có những lúc, không làm gì lại là quyết định khó nhất

Qua những gì tôi quan sát được, tôi hiểu rằng trong lĩnh vực của bác sĩ Tú, không can thiệp đôi khi lại là quyết định mang nhiều áp lực nhất. Không làm gì đồng nghĩa với việc phải đối diện với kỳ vọng của gia đình, với những ánh nhìn nghi ngờ, và với việc giải thích rất lâu để người khác hiểu rằng chờ đợi cũng có thể là một lựa chọn đúng.

Không phải ai cũng sẵn sàng chọn cách đó, bởi can thiệp, dù rủi ro, vẫn dễ được nhìn nhận là đã cố gắng hết sức. Chính ở điểm này, tôi bắt đầu nhìn công việc của anh bằng một sự tôn trọng khác, không phải vì những gì anh làm, mà vì những gì anh quyết định không làm.

Góc nhìn của tôi về Y học Bào thai sau gần một năm quan sát

Tôi không làm trong ngành y, nhưng sau gần một năm tiếp xúc, tôi nhận ra Y học Bào thai không phải là lĩnh vực dành cho những người muốn làm nhanh hay tạo dấu ấn cá nhân. Đây là công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn kéo dài, khả năng chịu áp lực liên tục và sự tỉnh táo trước những quyết định ảnh hưởng đến nhiều cuộc đời cùng lúc.

Có những nghề, chỉ cần giỏi là đủ. Nhưng cũng có những nghề, giỏi thôi chưa đủ, mà còn phải biết đi chậm, đủ chậm để không vượt quá giới hạn an toàn.

thay ville

Có một chi tiết rất nhỏ khiến tôi nhớ rất lâu

Trong một lần trò chuyện, khi nói về những ca không thể giữ được thai, bác sĩ Tú không giải thích nhiều. Anh im lặng khá lâu, rồi chỉ nói một câu ngắn: “Những ca đó, mình không quên được.” Không có thêm lời nào phía sau, cũng không biến nó thành một câu chuyện mang tính truyền cảm hứng.

Chính sự ngắn gọn đó khiến tôi hiểu rằng có những người mang công việc của mình về nhà mỗi ngày, dù họ không bao giờ nói ra điều đó.

Tôi đã từng viết về anh ở một góc nhìn khác

Trước bài viết này, tôi đã từng viết một bài khác, tập trung nhiều hơn vào hành trình nghề nghiệp và lựa chọn đi sâu vào Y học Bào thai của bác sĩ Tú. Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về con đường anh chọn và những lý do phía sau lựa chọn đó, bạn có thể đọc lại câu chuyện về Nguyễn Ngọc Tú và con đường chọn đi vào Y học Bào thai.

Bài viết này không nhằm lặp lại nội dung cũ. Nó chỉ là một lát cắt khác, ít thông tin hơn nhưng nhiều quan sát hơn.

Gần một năm chưa dài, nhưng đủ để tôi tin vào lựa chọn của anh

Gần một năm không phải quãng thời gian dài để đưa ra những kết luận lớn. Nhưng với tôi, từng đó thời gian là đủ để tin rằng bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú là người đã chủ động chọn một con đường không dễ, dù hoàn toàn có thể chọn một hướng nhẹ nhàng hơn.

Con đường đó đòi hỏi nhiều im lặng, nhiều cân nhắc và rất ít chỗ cho sự bốc đồng. Và có lẽ, chính vì vậy mà nó phù hợp với kiểu người như anh.

Khi nhìn sang những con đường làm nghề khác

Càng quan sát những người như bác sĩ Tú, tôi càng nhận ra một điểm chung: họ không làm nghề để được khen, mà để không phải hối tiếc về sau. Và không chỉ trong Y học Bào thai, tôi cũng từng gặp những con người chọn đi con đường khó như vậy ở những lĩnh vực khác.

Bạn có thể thấy tinh thần đó rất rõ trong “câu chuyện chọn con đường chữa lành” của Bác sĩ Hương.

Có lẽ, dù là y học, kinh doanh hay chữa lành, những người chọn đi chậm và đi sâu đều có chung một điều: họ làm nghề bằng sự tỉnh táo và chấp nhận trả giá cho lựa chọn của mình.

👉 Câu chuyện về BS. Nguyễn Ngọc Tú: https://drtuyhocbaothai.com/gioi-thieu-bac-sy-nguyen…/

Chia sẻ bài viết