Khi tôi gặp Hồng Nhung Lapari lần đầu, ấn tượng đầu tiên của tôi là một người phụ nữ điềm tĩnh, rất khác biệt so với những người mà tôi từng gặp trong môi trường kinh doanh. Ngay từ những lần trò chuyện đầu tiên, tôi nhận ra Nhung là người rất tỉnh táo, có một sự bản lĩnh và kỷ luật đáng ngưỡng mộ. Nhưng khi quan sát cô ấy lâu hơn, tôi càng thấy rõ hơn một điều: Nhung có một năng lực tuyệt vời trong việc kiểm soát nhịp độ phát triển của chính mình và công việc của mình.
Không phải vì cô không thể đi nhanh hơn, mà vì cô hiểu rất rõ cái giá phải trả khi đi nhanh hơn mức mà bản thân và hệ thống có thể duy trì được. Đây không chỉ là bài học trong kinh doanh mà còn là bài học về sự bình tĩnh, sự chọn lọc và biết khi nào nên dừng lại. Nhung dạy tôi rằng: đi nhanh không phải là cách duy nhất để thành công, và thậm chí, sự thành công bền vững đến từ việc hiểu rằng, đi chậm nhưng chắc chắn mới là điều quan trọng.
Với phụ nữ trưởng thành trong độ tuổi từ 28–45, khi đã trải qua không ít thử thách, những quyết định về cuộc sống và công việc không còn chỉ dựa trên cảm hứng hay tốc độ. Đó là giai đoạn mà bạn bắt đầu tự hỏi: “Mình có đang làm điều đúng không? Và nếu vội vàng, liệu mình có phải trả giá sau này không?”

Khi cơ hội quá nhiều mới là thử thách thật sự
Những người làm kinh doanh lâu năm, đặc biệt là phụ nữ đã có một nền tảng vững vàng, có thể gặp phải một thử thách lớn: đó là quá nhiều cơ hội xuất hiện cùng một lúc. Trong kinh doanh, cơ hội luôn là một điều không thể thiếu, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng để nhận ra đâu là cơ hội thật sự. Mở thêm sản phẩm, mở rộng thị trường, làm nhiều hơn, bán nhanh hơn – những quyết định như vậy có thể nghe rất hợp lý, nhưng cũng có thể là những cái bẫy khiến bạn dễ dàng lạc lối nếu không tỉnh táo.
Hồng Nhung Lapari, trong suốt quãng thời gian tôi quan sát, rất hiếm khi hỏi “liệu tôi có làm được không?”. Câu hỏi cô ấy đặt ra luôn là: “Việc này có thực sự phù hợp với nền tảng hiện tại của mình không? Nếu tôi làm điều này, tôi có giữ được chất lượng, sự tử tế và sự an tâm cho khách hàng không?”. Chính những câu hỏi này đã tạo nên sự khác biệt lớn giữa việc đi nhanh và đi xa.
Nhung không vội vã. Cô ấy biết rõ rằng, sự phát triển phải bắt đầu từ một nền tảng vững chắc. Nếu không kiểm soát được tốc độ, thì có thể sẽ mất kiểm soát chính bản thân, thậm chí làm tổn hại đến những giá trị ban đầu. Với phụ nữ trưởng thành, việc hiểu và nhận ra điều này là điều rất quan trọng.
Không phải mở rộng nhanh, mà là mở rộng trong tầm kiểm soát
Những câu chuyện về tăng trưởng nhanh, doanh thu bùng nổ luôn khiến người ta thấy kích thích và hứng thú. Nhưng, Hồng Nhung Lapari lại có cách tiếp cận khác biệt. Cô luôn chia sẻ rằng điều cô lo lắng nhất trong kinh doanh không phải là tăng trưởng chậm mà là việc mở rộng quá nhanh khi hệ thống chưa đủ vững. Và một điều chắc chắn: khi hệ thống chưa vững, việc mở rộng chỉ làm mọi thứ trở nên rối loạn hơn.
Tôi nhận ra rằng rất nhiều phụ nữ làm kinh doanh thường bị áp lực bởi hình ảnh bên ngoài, nhất là khi nhìn thấy người khác mở rộng, doanh thu tăng nhanh, hình ảnh thương hiệu rầm rộ. Nhưng Nhung đã dạy tôi rằng, đừng để mình bị cuốn theo sự hối hả đó. Cô chấp nhận đi chậm hơn, để đảm bảo rằng mỗi bước đi đều nằm trong tầm kiểm soát. Cô không vội vàng mở rộng, mà thay vào đó, cô tập trung vào việc xây dựng một hệ thống ổn định và bền vững.
Đây chính là điều mà phụ nữ trưởng thành, đặc biệt là trong kinh doanh, cần phải hiểu rõ: hình ảnh và con số có thể tạm thời hấp dẫn, nhưng sự ổn định và chất lượng mới chính là giá trị lâu dài.
Khi phụ nữ làm kinh doanh, nội lực quan trọng hơn hình ảnh
Hồng Nhung Lapari không xây dựng sự nghiệp của mình bằng cách tạo ra một hình ảnh luôn mạnh mẽ, luôn thành công. Cô chọn cách điềm tĩnh, tập trung vào xây dựng nội lực – khả năng ra quyết định tỉnh táo, khả năng chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình và khả năng giữ nhịp ổn định ngay cả khi thị trường biến động.
Khi tôi quan sát Nhung, tôi liên tưởng đến Nguyễn Thị Huế – một người phụ nữ khác, cũng chọn con đường xây dựng sự nghiệp từ nội lực và kỷ luật, thay vì chạy theo những thành công chóng vánh. Huế đã chọn đi con đường của sự bền bỉ, không ồn ào, nhưng vô cùng rõ ràng: làm bền trước khi làm lớn.
Điểm chung giữa Nhung và Huế là họ đều hiểu rằng, nếu người đứng đầu không vững, thì mọi hệ thống dù tốt đến đâu cũng dễ dàng rạn nứt.

Khi kinh doanh chạm đến con người, sự kiểm soát càng quan trọng
Nhìn vào cách Nhung làm việc và phát triển công ty, tôi càng thấy rõ rằng trong những lĩnh vực liên quan trực tiếp đến con người, đến niềm tin và trải nghiệm, sự dễ dãi sẽ phải trả giá rất lâu. Một quyết định mở rộng vội vàng, một sản phẩm chưa đủ kiểm soát, hay một bước đi chạy theo xu hướng có thể mang lại kết quả nhanh chóng, nhưng cái giá phải trả lại thường đến muộn, trên làn da, cơ thể và sự an tâm của người sử dụng.
Những quyết định vội vã, những lựa chọn không suy nghĩ kỹ càng có thể sẽ không thể thấy ngay hậu quả, nhưng trong một vài năm, chính những lựa chọn đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống và sự yên tâm của chính mình.
Khi tôi nhìn lại cách mình chăm sóc làn da và cơ thể
Sau những lần quan sát Hồng Nhung Lapari, tôi cũng phải dừng lại và tự hỏi chính mình. Tôi có đang chọn sản phẩm hay dịch vụ chỉ vì thấy hấp dẫn, hay tôi đang tìm hiểu kỹ trước khi quyết định? Tôi có đang để những lời quảng cáo, trào lưu hay cảm xúc nhất thời dẫn dắt mình trong các quyết định liên quan đến làn da của mình?
Chăm sóc bản thân là một hành trình dài và cần sự kiên nhẫn. Từ khi tôi bắt đầu nhìn nhận lại những lựa chọn của mình, tôi nhận ra rằng những gì mình cần là sự ổn định và an toàn. Tôi không cần thêm sản phẩm, chỉ cần biết rõ lý do vì sao mình dùng chúng, và liệu chúng có đủ an toàn để đồng hành cùng mình trong nhiều năm tới hay không.
Đây cũng là nền tảng cho hành trình chăm sóc da bền vững mà tôi đang theo đuổi
Chăm sóc da bền vững không phải là việc chạy theo những sản phẩm mới hay xu hướng nhất thời. Đó là việc lắng nghe cơ thể, hiểu rõ làn da của mình và lựa chọn những gì phù hợp, lâu dài. Từ những gì quan sát được từ Nhung, tôi tin rằng: làm kinh doanh đường dài không phải là bài toán tốc độ mà là bài toán kiểm soát. Kiểm soát bản thân, kiểm soát hệ thống và kiểm soát những giá trị mình đang đưa ra cho thị trường.
Đi chậm không phải vì không thể nhanh, mà vì hiểu rất rõ cái giá của sự vội vàng. Và trong những lĩnh vực gắn với con người, cái giá đó thường không chỉ đo bằng tiền.
Tôi viết bài này cho ai
Tôi viết bài này cho những người phụ nữ 28–45 tuổi đang làm nhiều vai trò cùng lúc. Đặc biệt là cho các chủ spa, những người kinh doanh mỹ phẩm, và những ai đang đứng giữa lựa chọn: chạy nhanh để kịp thị trường hay làm chậm để xây cho đúng. Quan sát Hồng Nhung Lapari giúp tôi tin rằng người đi xa không phải là người nhiều cơ hội nhất, mà là người biết chọn lọc cơ hội và đủ tử tế với chính mình để giữ được nhịp bền lâu.
Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về góc nhìn và hành trình của Hồng Nhung Lapari, bạn có thể đọc thêm tại đây: http://hongnhunglapari.com/about/




