Có một giai đoạn trong đời, phụ nữ không còn hứng thú với những gì quá hào nhoáng. Không phải vì họ thiếu tiền, cũng không phải vì họ kém tò mò. Mà vì họ đã từng đi qua đủ nhiều cảm giác “lúc thì thấy vui, lúc lại thấy trống rỗng”, để hiểu rằng có những thứ nhìn rất sôi động bên ngoài nhưng lại làm người ta mệt dần ở bên trong.
Tôi nghĩ đến điều đó rất nhiều khi nghe câu chuyện của Lê Đức Anh. Không phải vì anh làm công nghệ hay khởi nghiệp, mà vì hành trình của anh phản chiếu rất rõ một trạng thái mà nhiều phụ nữ trưởng thành từng chạm tới: có đủ, nhưng không thấy ổn. Có tự do, nhưng không thấy yên.
Khi cảm giác “được hết” lại là lúc dễ lạc nhất
Có một thời điểm, Đức Anh có gần như mọi thứ mà người trẻ mơ ước: tiền bạc đến sớm, công việc thuận lợi, những mối quan hệ lúc nào cũng đông vui. Cuộc sống khi ấy đầy tiệc tùng, đầy lựa chọn, đầy cảm giác “mình đang sống rất hết mình”.
Nhưng chính trong những đêm lặp lại như vậy, anh bắt đầu thấy một điều rất lạ: càng vui, càng thấy rỗng. Càng tự do, càng không biết mình đang đi đâu.
Phụ nữ trưởng thành thường nhận ra cảm giác này sớm hơn. Khi những buổi gặp gỡ không còn nuôi dưỡng, khi những niềm vui ngắn hạn để lại sự mệt mỏi kéo dài, họ bắt đầu đặt câu hỏi: liệu mình có đang sống đúng với điều mình cần hay không.

Chạm đáy không phải lúc mất tất cả, mà là lúc mất phương hướng
Khoảnh khắc khiến Đức Anh dừng lại không phải lúc anh thất bại, mà là lúc anh nhận ra mình đang sống một cuộc đời mà nếu kéo dài, anh sẽ không muốn nhìn lại. Một buổi tối trong quán bar quen thuộc, giữa những người bạn thân, anh tự hỏi: “Mình có thực sự muốn sống như thế này thêm 10 năm nữa không?”
Câu trả lời là không.
Và giống rất nhiều phụ nữ sau 30, anh hiểu rằng nếu không dừng lại lúc này, cái giá phải trả sau đó sẽ còn lớn hơn. Không phải tiền bạc, mà là sức khỏe tinh thần, là sự tự trọng, là cảm giác làm chủ cuộc sống của chính mình.
Rời đi để cơ thể và đầu óc được thở
Ở tuổi 31, Đức Anh rời Hà Nội, vào TP.HCM, chọn một nơi không ai biết mình là ai. Không để “làm lại hình ảnh”, mà để làm lại nhịp sống.
Có những giai đoạn, anh lạc lõng giữa một thành phố đông đúc, không tìm thấy động lực, không thấy mình thuộc về đâu. Nhưng chính khoảng trống đó buộc anh phải nhìn thẳng vào điều mà trước đây anh luôn né tránh: mình thực sự cần một cuộc sống như thế nào để không phải gồng.
Phụ nữ trưởng thành cũng vậy. Có lúc họ cần rời xa những nhịp quen cũ, những mối quan hệ khiến mình mệt, để cơ thể và tâm trí được thở lại.
Khi giá trị thật không đến từ cảm giác mạnh
Sau tất cả, điều Đức Anh nhận ra không phải là “phải thành công hơn”, mà là phải sống có ý nghĩa hơn. Không còn chạy theo khoái cảm, không sống để lấp đầy sự trống rỗng, mà tập trung vào việc tạo ra giá trị thật – thứ khiến mình không phải nghi ngờ bản thân mỗi sáng thức dậy.
Với phụ nữ tiêu dùng, đây cũng là sự chuyển dịch rất rõ. Họ không còn chọn sản phẩm vì quảng cáo hay cảm xúc tức thời. Họ chọn những thứ khiến họ dùng lâu mà không phải lo, không phải sửa sai, không phải tự trách mình vì một quyết định bốc đồng.
Sự lựa chọn đó khiến tôi nhớ đến một người khác – Xuân Trường, người mà khi quan sát đủ lâu, bạn sẽ thấy kỷ luật và hệ thống không hề bóp nghẹt tự do, mà ngược lại, chính là thứ tạo ra sự tự do bền vững. Nếu bạn tò mò về góc nhìn này, câu chuyện của anh là một lát cắt rất đáng đọc.
Ổn định không phải là nhàm chán, mà là an toàn
Cuộc sống của Đức Anh bây giờ không ồn ào như trước. Ít tiệc tùng hơn. Ít những mối quan hệ khiến mình phải “diễn”. Thay vào đó là nhịp sống rõ ràng hơn, tập trung hơn, và quan trọng nhất: không làm mình kiệt sức.
Phụ nữ trưởng thành cũng đang tìm đúng điều đó. Một nhịp sống không quá kích thích, nhưng đủ vững. Một lựa chọn không khiến họ lo lắng sau khi mua. Một cảm giác ổn định để họ có thể dành năng lượng cho gia đình, cho bản thân, cho những điều thực sự quan trọng.
Vì sao câu chuyện này đáng được kể
Vì sao câu chuyện này đáng được kể
Câu chuyện của Lê Đức Anh không phải để nói về công nghệ, startup hay tham vọng toàn cầu. Nó đáng được kể vì nó phản ánh một sự thật mà rất nhiều phụ nữ trưởng thành đang sống cùng: hạnh phúc không nằm ở việc có thêm, mà ở việc bớt sai.
Nếu bạn từng tin rằng phải “chạm đáy” mới hiểu mình cần gì, thì hành trình của Đức Anh có thể khiến bạn nhìn lại niềm tin đó theo một cách khác. Có những lần chạm đáy không phải để gục ngã, mà để buộc mình dừng lại, nhìn thẳng, và đi tiếp với một hướng rõ ràng hơn.
👉 Nếu bạn muốn đọc trọn vẹn hành trình thật của Lê Đức Anh – không phải phiên bản hào nhoáng, mà là những đoạn rất đời phía sau các quyết định lớn – bạn có thể xem thêm tại đây:
https://kevinle.work/about




