Trẻ đẹp đúng khoa học

Nguyễn Hồng Ngọc và cảm giác khi quen một người chọn ở lại với chiều sâu

hongngoc_1

Nội dung trong bài viết

Tôi quen Nguyễn Hồng Ngọc chưa lâu. Nếu tính đúng ra, cũng chỉ hơn nửa năm. Khoảng thời gian đó không đủ để gọi là hiểu sâu một con người, nhưng đủ để tôi nhận ra một điều khá rõ: đây là kiểu người không thể hiểu nhanh, và càng không thể đánh giá qua vài buổi gặp hay vài câu chuyện bề mặt.

Tôi viết bài này không phải để kể lại Nguyễn Hồng Ngọc là ai theo nghĩa thông tin. Điều đó tôi đã từng viết ở một bài khác. Lần này, tôi muốn ghi lại một góc rất khác: cảm giác khi ở gần một người làm nghề tâm lý nhưng không mang dáng vẻ của một “chuyên gia”, mà giống một người chọn ở lại đủ lâu với con người và những vấn đề của họ.

hongngoc 2

Ấn tượng đầu tiên của tôi là sự chậm rãi

Trong những lần tiếp xúc đầu tiên, điều khiến tôi chú ý ở Nguyễn Hồng Ngọc không phải là kiến thức hay cách phân tích vấn đề, mà là nhịp nói chuyện. Chị nói chậm, dừng lại nhiều, và không vội đưa ra kết luận. Có những câu hỏi được đặt ra, nhưng chị không trả lời ngay, mà để người đối diện nói thêm, nói hết.

Sự chậm rãi đó không tạo cảm giác thiếu quyết đoán, mà ngược lại, khiến người đối diện cảm thấy an toàn. Tôi nhận ra chị không nói để thể hiện mình hiểu nhiều, mà nói khi đã thật sự hiểu người trước mặt đang ở đâu.

Một người làm tâm lý nhưng không thích “sửa” người khác

Qua hơn nửa năm quan sát, tôi nhận ra Nguyễn Hồng Ngọc không mang tâm thế của một người đi “chữa” người khác. Chị không vội chỉ ra đúng – sai, cũng không cố gắng định nghĩa vấn đề của ai đó bằng những nhãn dán quen thuộc.

Trong nhiều cuộc trò chuyện, chị đặt ra những câu hỏi rất nhẹ, nhưng buộc người nghe phải tự nhìn lại mình. Không có cảm giác bị phán xét, cũng không có cảm giác bị dẫn dắt. Chỉ là một không gian đủ an toàn để người ta tự nói ra những điều thường bị giấu đi.

Khi làm nghề lâu, chị chọn đi sâu thay vì đi rộng

Tôi từng nghĩ rằng những người làm nghề lâu năm thường có xu hướng mở rộng: nhiều chương trình hơn, nhiều hoạt động hơn, nhiều sự hiện diện hơn. Nhưng ở Nguyễn Hồng Ngọc, tôi thấy một lựa chọn khác: đi sâu.

Chị không cố xuất hiện nhiều, không chạy theo nhịp nhanh của mạng xã hội, và cũng không tìm cách nói những điều dễ nghe. Chị chọn ở lại với những ca việc cần thời gian, với những gia đình cần sự kiên nhẫn, và với những đứa trẻ không thể “hiểu nhanh” bằng lý thuyết.

Tôi đã từng viết về Nguyễn Hồng Ngọc ở một góc nhìn khác

Trước bài viết này, tôi từng chia sẻ một bài khác, tập trung nhiều hơn vào hành trình nghề nghiệp và bối cảnh làm nghề của Nguyễn Hồng Ngọc trong lĩnh vực tâm lý và giáo dục. Bài viết đó giúp người đọc hiểu chị đến từ đâu và vì sao chị chọn con đường này.

Còn bài viết này là một lát cắt khác, ít thông tin hơn nhưng nhiều cảm nhận hơn. Nếu bạn muốn có thêm bối cảnh để ghép nối những điều tôi đang nhắc tới, Nguyễn Hồng Ngọc là ai? Góc nhìn của tôi sau 2 năm quen biết trong lớp học thầy Phạm Thành Long sẽ giúp bạn nhìn rõ hơn bức tranh tổng thể.

Sự thấu hiểu không đến từ kỹ thuật, mà từ việc từng ở trong vai trò đó

Có một điều tôi cảm nhận rất rõ: sự thấu hiểu của Nguyễn Hồng Ngọc không đến từ sách vở hay phương pháp, mà từ việc chị từng ở trong vai trò của những người chị đang đồng hành. Khi nói chuyện với phụ huynh, chị không đứng ở vị trí “người biết hết”, mà giống như một người đã từng lo lắng, từng bối rối, và từng tự hỏi mình có đang làm đúng hay không.

Chính điều đó khiến những cuộc trò chuyện với chị không mang cảm giác “được tư vấn”, mà giống như được ngồi lại với một người hiểu rất rõ những nỗi lo thầm lặng của cha mẹ.

Một người học rất nghiêm túc dù đã đi khá xa

Điều khiến tôi thực sự nể Nguyễn Hồng Ngọc là tinh thần học tập. Trong môi trường học tập chung, chị làm bài rất nghiêm túc, không bỏ qua những phần khó, cũng không né tránh những câu hỏi buộc mình phải nhìn lại chính mình.

Tôi không thấy ở chị tâm thế của một người “đã đủ rồi”. Ngược lại, tôi thấy sự cẩn trọng của một người hiểu rằng nếu mình dừng học, người chịu thiệt không chỉ là mình, mà còn là những người đang đặt niềm tin vào mình.

Hơn nửa năm chưa dài, nhưng đủ để tôi thấy sự nhất quán

Hơn nửa năm không phải là khoảng thời gian dài. Nhưng từng đó là đủ để tôi thấy sự nhất quán trong cách Nguyễn Hồng Ngọc hiện diện. Không có sự khác biệt lớn giữa lúc chị nói chuyện riêng và khi chị làm việc. Không có cảm giác hôm nay thế này, ngày mai lại khác.

Sự nhất quán đó không đến từ việc mọi thứ luôn suôn sẻ, mà đến từ việc chị chọn giữ cho mình một nhịp đi có thể duy trì lâu dài, kể cả khi điều đó đồng nghĩa với việc đi chậm hơn người khác.

hongngoc 3

Khi nhìn sang những con đường đi chậm khác

Càng quan sát Nguyễn Hồng Ngọc, tôi càng tin rằng có những con người tạo ra ảnh hưởng không bằng sự xuất hiện dày đặc, mà bằng chiều sâu họ để lại trong những người đã từng tiếp xúc.

Tôi từng bắt gặp tinh thần đó ở Hồng Nhung Lapari – một người phụ nữ chọn đi đường dài trong kinh doanh, không chạy theo kết quả ngắn hạn mà xây dựng giá trị bền vững theo thời gian. Hai con đường khác nhau, nhưng lại gặp nhau ở cùng một điểm: đi chậm, đi sâu và chấp nhận trả giá để không đánh mất mình.

Có lẽ, dù là tâm lý, giáo dục hay kinh doanh, những con đường bền vững nhất luôn là những con đường không dễ đi nhanh. Và những người đủ kiên nhẫn để ở lại với chiều sâu thường là những người tạo ra ảnh hưởng lâu dài nhất.

👉 Câu chuyện về Nguyễn Hồng Ngọc: https://ngocviets.com/nguyen-hong-ngoc-la-ai/?

Chia sẻ bài viết