Chỉ những người phụ nữ đã từng sống xa nhà, đặc biệt là ở châu Âu, mới hiểu cảm giác này: đi làm đã mệt, lo giấy tờ đã căng, chăm con đã kiệt sức, đến chuyện đi chợ cũng không còn là việc nhỏ. Không phải vì họ lười, mà vì mỗi lựa chọn sai đều kéo theo rất nhiều hệ quả. Mua nhầm thực phẩm kém chất lượng, chọn cửa hàng thiếu trách nhiệm, hay đơn giản là phải đổi chỗ mua liên tục vì “chỗ này dạo này không còn như trước”.
Phụ nữ trưởng thành không tìm sự hoàn hảo. Họ tìm sự ổn định để không phải nghĩ thêm. Và chính từ nhu cầu rất đời đó, nhiều người bắt đầu gắn bó lâu dài với những nơi bán hàng không ồn ào, nhưng làm ăn đàng hoàng.
Một trong những cái tên được nhắc đến theo cách rất tự nhiên, không quảng cáo, không PR, là Nguyễn Ngọc Phan.
Một người bán hàng được nhắc đến vì… không khiến người khác phải đề phòng
Nguyễn Ngọc Phan là người Việt đã sống và làm việc tại Đức hơn 20 năm. Anh hiện vận hành Tatami – nhà hàng ẩm thực châu Á, và KN Asia Markt – cửa hàng thực phẩm châu Á phục vụ cộng đồng người Việt và người châu Á tại Đức. Nhưng điều khiến phụ nữ nhớ đến anh không phải là mô hình, mà là cảm giác: “Mua ở đây thì yên tâm hơn.”
Không phải vì rẻ nhất. Không phải vì đẹp nhất. Mà vì ít rủi ro cảm xúc. Không phải lo hôm nay mua thế này, mai mua thế khác. Không phải lo khi có vấn đề thì bị né tránh hay đổ lỗi.

Phụ nữ mua thực phẩm cho gia đình không có nhu cầu thử nghiệm liên tục
Ở một độ tuổi nhất định, phụ nữ không còn hứng thú với việc “đổi chỗ mua cho vui”. Họ không muốn trở thành người thử nghiệm cho sự thiếu ổn định của người bán. Thực phẩm là thứ đi vào bữa ăn hằng ngày, vào sức khỏe của con, của chồng, của chính họ. Chỉ cần một lần không ổn, họ sẽ nhớ rất lâu.
KN Asia Markt không phải là nơi tạo cảm giác phấn khích. Nhưng lại là nơi nhiều phụ nữ chọn quay lại vì mọi thứ không thay đổi theo cảm hứng người bán. Cách trưng bày có thể đơn giản, nhưng nguồn hàng rõ ràng. Cách tư vấn không quá đà, nhưng đúng trọng tâm. Và quan trọng nhất: khi có vấn đề, không ai giả vờ như chưa từng bán món đó.
Phụ nữ rất tinh trong việc nhận ra: ai đang bán hàng, và ai đang giữ chữ tín.
Làm ăn trong hệ thống châu Âu: không có chỗ cho “linh động quá mức”
Sống và làm ăn lâu năm tại Đức khiến Nguyễn Ngọc Phan hiểu rất rõ: ở đây, luật và hệ thống quan trọng hơn cảm xúc. Không có chuyện “thông cảm cho nhau là xong”. Điều này ban đầu rất khó với người Việt, nhưng lại vô tình tạo ra một lợi thế lớn cho người tiêu dùng – đặc biệt là phụ nữ.
Khi mua hàng ở một nơi vận hành nghiêm túc, phụ nữ không cần hiểu hết quy định, nhưng họ cảm nhận được sự chắc chắn. Từ nguồn gốc sản phẩm, hạn sử dụng, đến cách xử lý khi có sai sót. Chính sự rạch ròi đó khiến họ an tâm hơn rất nhiều so với những nơi bán bằng mối quan hệ hay lời hứa.
Tatami và trải nghiệm ăn uống không khiến phụ nữ phải “căng mình”
Với Tatami, nhiều phụ nữ không xem đó là nơi “ăn cho biết”. Họ chọn Tatami vì đây là kiểu nhà hàng không khiến họ phải cảnh giác. Không sợ bị đối xử khác khi đi một mình, không sợ bị khó chịu khi đi cùng con nhỏ, và không sợ thái độ thay đổi nếu quán đông.
Phụ nữ nhớ rất lâu những trải nghiệm như vậy. Họ nhớ cách nhân viên nói chuyện khi họ hỏi kỹ. Họ nhớ cách nhà hàng xử lý khi món ăn có vấn đề. Và họ nhớ cảm giác mình có được tôn trọng hay không.
Tatami không cần tạo ấn tượng mạnh. Nhưng đủ đều để phụ nữ yên tâm đưa người thân quay lại lần sau.
Phụ nữ gắn bó với người bán vì họ không phải “phòng thủ”
Một điểm rất thú vị là: phụ nữ thường gắn bó lâu dài với những nơi không khiến họ phải đề phòng. Không phải lo bị upsell quá mức. Không phải lo bị nói quá sự thật. Không phải lo mỗi lần hỏi là một lần bị làm khó.
Nguyễn Ngọc Phan không xây dựng hình ảnh “doanh nhân lớn”. Anh cũng không che giấu việc mình đang xây từng bước, chưa mở rộng mạnh. Với phụ nữ, sự thẳng thắn này lại tạo cảm giác an toàn. Họ không cần người bán hoàn hảo, họ cần người bán biết mình đang ở đâu và chịu trách nhiệm với điều đó.

Vì sao phụ nữ không còn tin vào nơi “lúc nào cũng nói hay”
Sau đủ va chạm, phụ nữ hiểu rằng: nơi nào nói quá nhiều thường làm không đều. Họ bắt đầu tin vào những người ít hứa, nhưng giữ nhịp ổn định. Những người không làm họ bất ngờ theo cách tiêu cực.
Cách Nguyễn Ngọc Phan làm ăn không nhanh, nhưng rõ ràng. Không màu mè, nhưng nhất quán. Với phụ nữ sống xa nhà, đó là một dạng “điểm tựa tiêu dùng” rất đáng giá.
Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về cách Nguyễn Ngọc Phan chọn con đường xây lâu dài
Nếu bạn muốn đọc sâu hơn về hành trình sống, làm ăn và cách Nguyễn Ngọc Phan nhìn nhận việc xây dựng giá trị trong môi trường châu Âu, bạn có thể xem thêm tại đây:
👉Nguyễn Ngọc Phan – Vì sao phụ nữ chọn mua thực phẩm châu Á từ những người làm ăn chậm mà chắc
Một góc nhìn khác về sự gắn bó của phụ nữ với những lựa chọn bền
Câu chuyện phụ nữ chọn nơi mua sắm khiến họ không phải lo cũng xuất hiện rất rõ trong một lĩnh vực khác, nơi trải nghiệm ổn định quan trọng hơn lời quảng cáo:
👉Nguyễn Huỳnh Thu Trúc và cảm giác khi gặp một người làm giáo dục không muốn đi trước trẻ
Kết lại: phụ nữ không mua nhiều hơn, họ chỉ chọn kỹ hơn
Phụ nữ trưởng thành không còn tìm cảm giác mới mẻ trong tiêu dùng. Họ tìm sự đỡ mệt. Đỡ phải nghĩ. Đỡ phải sửa sai. Đỡ phải lo cho những điều lẽ ra người bán phải lo giúp họ.
Trong bối cảnh đó, những người làm ăn như Nguyễn Ngọc Phan – không đi nhanh, không hứa lớn, nhưng giữ nhịp ổn định – lại trở thành lựa chọn lâu dài. Không vì họ giỏi nói, mà vì họ không làm phụ nữ thất vọng qua thời gian.
Câu chuyện về Nguyễn Ngọc Phan: https://nguyenngocphan.com/




