Tôi không viết bài này để nhắc lại Xuân Trường là ai hay anh đang làm gì. Những điều đó, nếu cần, đã được tôi ghi lại khá đầy đủ trong một bài viết khác.
Bài này chỉ xoay quanh một lát cắt rất cụ thể mà tôi nhìn thấy sau hơn một năm quen biết:
cách Xuân Trường giữ mình không lạc hướng, khi làm marketing là một nghề vừa nhiều cơ hội, vừa rất dễ khiến người ta đánh đổi giá trị để lấy kết quả nhanh.
Làm marketing lâu, nhưng không để marketing định nghĩa con người mình
Có một điều tôi nhận ra khá sớm ở Xuân Trường:
anh không để nghề nghiệp trở thành toàn bộ bản sắc cá nhân.
Trong nhiều cuộc trò chuyện, Trường rất hiếm khi khoe mình làm marketing giỏi thế nào. Thay vào đó, anh nói nhiều hơn về những giới hạn của nghề: áp lực phải ra số, cám dỗ chạy theo trend, và cảm giác trống rỗng khi làm được kết quả nhưng không chắc mình đang xây cái gì.
Chính sự tỉnh táo này khiến Trường khác với rất nhiều người làm marketing khác mà tôi từng gặp.

Khi kết quả đến nhanh hơn sự trưởng thành, đó là lúc nguy hiểm nhất
Xuân Trường từng chia sẻ với tôi rằng giai đoạn nguy hiểm nhất trong nghề không phải lúc thất bại, mà là lúc kết quả đến nhanh hơn năng lực quản trị bản thân.
Khi đó, người ta rất dễ:
- nhận quá nhiều dự án
- hứa quá nhiều thứ
- và tự đẩy mình vào vòng xoáy làm – kiếm – kiệt sức
Trường đã từng đi qua giai đoạn đó, đủ để hiểu rằng nếu không kịp dừng lại, người ta có thể “thắng” rất nhanh nhưng mất phương hướng cũng rất nhanh.
Sự chậm lại có chủ đích, không phải vì thiếu tham vọng
Quan sát Xuân Trường, tôi thấy anh không chậm vì thiếu động lực, mà vì chọn lọc rất kỹ.
Anh chọn:
- làm ít dự án hơn
- nhưng hiểu rất sâu từng hệ thống
- đồng hành dài hơn với những người thực sự nghiêm túc
Với Trường, làm nghề không phải là gom càng nhiều khách càng tốt, mà là xây một hành trình đủ dài để cả hai bên không phải hối tiếc.
Những cuộc trò chuyện sâu hơn về hành trình làm nghề, tư duy hệ thống và cách Xuân Trường rèn kỷ luật cá nhân đã được tôi ghi lại đầy đủ hơn trong một bài viết trước: Xuân Trường Góc nhìn của tôi sau 1 năm quen biết và những cuộc trò chuyện đủ sâu để hiểu một người làm nghề
Điều giữ Xuân Trường ở lại với con đường đã chọn
Nếu hỏi tôi điều gì giữ Xuân Trường không bị cuốn đi trong một nghề đầy cám dỗ, câu trả lời không nằm ở kỹ thuật hay kiến thức.
Đó là:
- kỷ luật cá nhân đủ mạnh
- thể thao như một cách rèn chịu đựng dài hạn
- và một hệ giá trị sống được nhắc lại mỗi ngày
Trường không nói nhiều về “đạo lý làm người”, nhưng cách anh từ chối những cơ hội không phù hợp đã nói thay tất cả.

Góc nhìn cá nhân: vì sao tôi tin Trường sẽ không rẽ sai
Tôi không dám nói Xuân Trường sẽ thành công theo nghĩa thông thường. Nhưng tôi tin anh sẽ không tự làm hỏng mình, và trong một nghề như marketing, đó đã là một lợi thế rất lớn.
Bởi người ta không thất bại vì thiếu kỹ năng, mà vì đánh mất la bàn nội tâm khi đứng trước quá nhiều lựa chọn dễ dãi.
Lời kết – và một điểm giao khác trong dòng suy nghĩ
Sau hơn một năm quen biết, tôi thấy Xuân Trường không phải kiểu người gây ấn tượng mạnh ngay từ đầu. Nhưng nếu quan sát đủ lâu, bạn sẽ thấy anh rất khó bị thay thế – vì sự nhất quán.
Câu chuyện về Xuân Trường: https://truongnv.com/about/
Và khi nhìn những người như Trường, tôi nhận ra mình ngày càng quan tâm hơn đến những con người làm nghề bằng sự tử tế, dữ liệu và khả năng đi đường dài.
Gần đây, Nguyễn Thị Bé Ba Góc nhìn của tôi sau 1 năm quen biết và những cuộc trò chuyện đủ dài về sức khỏe, dữ liệu và sự tử tế tôi thấy một điểm chung rất rõ.
Không phải ở ngành nghề.
Mà ở lựa chọn: làm đúng từ gốc, dù con đường đó chậm và không dễ được ghi nhận sớm.




